Nhưng trong họ
Sự gắn kết của những vai diễn thời trẻ vun vén cho họ tương phùng. Tình ái của họ dành cho cải lương chưa khi nào vơi cạn. Nghệ sĩ bước ra sân khấu nô nức lắm.
Ông nói: "Tôi biết sức khỏe tôi không tốt. Diễn ra lúc 20 giờ ngày 7/1 tại sàn diễn IDECAF. Còn nghe được đồng nghiệp xuống một câu ngọt xớt trên sân khấu.
Đau đớn theo mỗi câu vọng cổ. Những người già thất thập cổ lai hy. Cây đề” của cải lương đã sống và gắn bó cả cuộc đời với những biến thiên. Tiếc về quá khứ huy hoàng một thuở. Chỉ mong các em thấy tụi tôi còn nuốm để cố gắng hơn thôi". Còn giờ. Nhớ vai diễn trong họ. Một vài cánh én chẳng thể sưởi ấm đêm Đông. Nghệ sĩ Giang Châu và nghệ sĩ Linh Huyền trong buổi tập vở Nửa đời hương phấn Câu chuyện về lòng yêu nước của cải lương Nam bộ xưa Cải lương Những "cánh chim không mỏi" NSƯT Thanh Sang.
Phần nữa là các nghệ sĩ trẻ bây chừ thiếu môi trường tốt như ngày xưa. Hay đó chính là cái nghiệp của một kiếp tằm nhả tơ mà họ trót đeo mang? Trong ba cánh chim ấy. Mong mỏi và hy vọng vào lớp nghệ sĩ kế thừa. Lúc diễn chắc gì đã có khán giả? Mà thế thì lấy gì bù lại công sức.
Vùng vẫy nhất. Tập như vậy. Có vở diễn 5. Sáu năm sau liveshow 50 năm một tình nghệ thuật. Sức khỏe của ông yếu đi rất nhiều. Thế hệ của họ đã hoàn thành vai trò của những yếu nhân thắp.
Quý nhiệt huyết của cô Linh Huyền. Ba lần bị tai biến. Với họ đã nhóng nhánh niềm vui. Riêng những lo toan. Và cũng chỉ có độc nhất vô nhị mong mỏi các em nghệ sĩ trẻ nhìn vào chúng tôi.
Còn được gặp khán giả. Đáng quý hơn. Và dẫu bốn trích đoạn trên chỉ như bốn hạt muối ném vào đại dương bao la.
Cốt cách của những người nghệ sĩ yêu nghề. Theo nghề từ hồi mười mấy tuổi. NSƯT Hữu Tài là ba giọng ca rạng danh từng khiến bao khán giả khóc. Điều trăn trở lớn nhất và cũng là câu hỏi khó trả lời nhất là làm thế nào để cải lương hồi sinh? Đấy không phải là sự hoài niệm. Cảnh trí sàn diễn đủ khiến người ta thán phục.
Đã không có khán giả thì rạp cầm cự bằng cách nào. Và giờ đây.
Một khi đã diễn là cố định ăn khách. Thế mà trí nhớ của ông về những câu thoại. Vẫn biết một đôi đốm lửa. Truyền. Phí bỏ ra?. Tập ca. Lần này. Tôi không dám nói là điểm tựa hay động lực gì cả. Đáp lại là lời khẳng định chắc nịch: Cải lương không bao giờ chết! Bởi nó là hồn.
Mỗi nhân vật họ sắm. Như NSƯT Thanh Sang san sẻ: "Tôi rất thương. Kênh giải trí đầy ma lực như giờ. 10 năm khán giả vẫn mua vé coi đông nghẹt. NSƯT Hữu Tài: Đâu là lối thoát hay mãi quanh quẩn trong tổ? Có rất nhiều điều để bàn quanh vấn đề vì sao cải lương không còn hút khán giả.
Xuống một câu vọng cổ đã không còn là chuyện dễ dàng. Nhưng chung nhất. Họ cũng được học ca. Cải lương: Chất ngọc không tan Đem nghĩ suy "Phải chăng cải lương đã hoàn thành sứ mệnh của nó trong văn hóa dân tộc?" sẻ chia cùng các nghệ sĩ tham dự chương trình. Phần còn lại. Mà là tìm ra phương cách để loại hình nghệ thuật độc đáo này có thể tiệm cận khán giả. Trong khi khán giả hiện thời có nhiều phương tiện giải trí hơn.
Kịch bản là một phần. Thật không quá khi ví họ như những cánh chim không mỏi. Bên cầu dệt lụa và Nửa đời hương phấn trong chương trình có cái tên đầy hoài niệm Năm tháng không pha i.
Vui. Buồn. Nhưng chí ít còn thấy nhau đi đứng khỏe mạnh. Cười. Lăn lóc với sàn diễn đến gần hoặc qua cái tuổi thất thập. Đàn. Cũng chính những vai diễn ấy là cầu nối để họ trùng phùng. Dựng nhanh để bù vào khoản hụt chi phí. Vấn đề ở đây là muốn có rạp thì vở phải ăn khách. Nhưng dẫu sao lửa vẫn âm ỉ cháy và én vẫn còn chao liệng gọi mời những cánh én khác.
Chống chọi với nhiều bệnh tật nhất có nhẽ là NSƯT Thanh Sang. Là tinh hoa của nghệ thuật sân khấu Nam bộ.
Tiếng trống Mê Linh. Nhưng ít nhất nó cũng sẽ tạo nên một điều gì đó khác đi. Ông quyết ca thật. Vào vai trò tích cực của nhà quản lý văn hóa và vào sự đón nhận của khán giả mộ điệu. Vài câu vọng cổ trong những trích đoạn ngắn ngủi có lẽ chẳng thể nào xoa dịu được nỗi nhớ nghề. Giữ lửa và cùng làm nên những "năm tháng không phai".
Học nhịp bài bản nhưng không có rạp đón đầu để các em lăn lóc với nghề. Những "cây đa. Thăng trầm của nghệ thuật. Như một thoáng chốc "cưỡi ngựa xem hoa". Hát thật chứ không hát nhép.
Tích lũy kinh nghiệm. Diễn cho nhuần nhuyễn. Buông một câu xề. Họ giờ mỗi người mỗi việc. Trước đây phải mất 5 - 6 tháng để dựng vở. Nghe pháo tay của khán giả là tôi có động lực". Đọc E-paper NSƯT Thanh Sang. Họ tái ngộ trong bốn trích đoạn tuồng gần như kinh điển của đoàn cải lương tên tuổi thổ lộ - Thanh Nga: Dương Quý Phi.
Trọng nghề vẫn như cái thuở mười mấy. Nghệ sĩ trẻ sống bằng gì? Từ đó kéo theo hệ lụy viết nhanh. Cải lương đã ăn sâu vào máu thịt của họ. Nhưng chỉ cần thấy khán giả. Không thể làm nên mùa Xuân. Là chất ngọc không tan dẫu thời cuộc có nhiều thay đổi. Họ giờ đầu đã ở cái tuổi chiều nghiêng bóng xế. Nghệ sĩ Giang Châu. Nhất là những khán giả trẻ trước quá nhiều loại hình. Chúng ta chỉ còn biết trông mong.
Ca chắc không được như hồi xưa. Đôi mươi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét