Gia đình anh Quang hồi mới về nước (Ảnh gia đình cung cấp) Biết được tình cảnh của mẹ, Quang lại kiên tâm lăn lộn để kiếm tiền chuộc
Tuổi thơ của Quang cứ yên ả trôi qua cho đến khi anh được 10 tuổi. Trước hết tôi mua cô ấy vì tình thương, nhưng sau đó là một tình yêu”. Bằng ái tình, họ đã xây dựng một gia đình ấm cúng hạnh phúc với 3 đứa con lớn khôn khỏe mạnh.
Câu chuyện mà anh kể cho chúng tôi hệt như những lát cắt trong cuộc thế của một đứa trẻ khi ấy mới được 10 tuổi đầu.
Khi đến Trung Quốc, họ đã bị bán một cách không tiếc thương cho hai người đàn ông đang đợi sẵn trong một nhà hàng tồi tàn và ẩm ướt.
Nhưng điều anh không thể ngờ được rằng, người nữ giới mà anh giải cứu sau này lại trở thành người bạn đời của mình. Kể về chuyện này, anh Quang vẫn không giấu được vẻ ngượng ngùng: “Có lẽ là do đồng cảnh nên tôi và cô ấy đã nên duyên vợ chồng. Tuổi thơ dữ dội Nằm ẩn mình trong một con ngõ nhỏ thuộc làng Bắc Mã (xã Bình Dương), căn nhà nhỏ bình yên từ lâu đã là ngôi nhà hạnh phúc của Cao Văn Quang và Nguyễn Thị Thủy.
Đang sống trong cảnh đầy đủ, chị em Quang phải vật lộn mưu sinh. Vừa đi làm về, thấy có khách, lau vội những giọt mồ hôi đằm đìa trên khuôn mặt đên sạm, anh Quang bày tỏ: “Đang vào vụ nên tương đối bận rộn, mấy hôm nay làm quần quật mà vẫn chưa xong các chú ạ! Chắc phải hai, ba hôm nữa mới hoàn tất, khi đó sẽ có thời gian để làm thêm việc khác chứ cứ trông vào việc đồng áng thì chết đói mất”.
Mọi hy vọng vụt tắt khi gia đình biết tin người mẹ của Quang đã bị lừa bán sang Trung Quốc.
Không một phút nghĩ suy, Quang vội về nhà, vét cạn số tiền mà bấy nhiêu năm anh tích cóp được đem đến để mua cô gái đó với số tiền 3000 tệ để giải cứu cho người nữ giới đáng thương này. Bằng một chút vốn, anh dựng một căn nhà tạm gần ngay nhà của mẹ mình, tìm cách mưu sinh.
Tiền công thì vô cùng rẻ mạt, nhưng đâu chỉ có thế, bọn chúng còn đánh đập một cách tàn ác mỗi khi anh làm sai hoặc ốm mệt. Nghe bà kể những năm tháng sống bên xứ người, Quang chỉ biết đứng lặng với hai con mắt đỏ hoe. “Thời điểm này, rất nhiều phụ nữ bị lừa bán sang bên kia biên thuỳ và nó trở thành tình trạng nhức nhói ở nhiều địa phương” – anh Quang tâm can.
Không ngại ngần, chàng thiếu niên quyết định tìm đường vượt biên. Do không biết đường đi, lối lại, không biết tiếng bản địa, Quang lại phải mất một thời kì dài để tìm hiểu, làm quen và lần tìm dắt mối. Một tuần, một tháng rồi đến một năm người mẹ của Quang vẫn không hề có một tẹo tin. Không chịu được cuộc sống nghiệt ngã bà đã nhiều lần bỏ trốn. Nhưng điều hy vọng ấy lại một lần nữa không trở nên hiện thực, chỉ hai năm sau khi lấy vợ lẽ, người cha của Quang đã bỏ lại những đứa con thơ dại của mình vì căn bệnh hiểm nghèo.
Đầu năm 1990, khi đang đi làm công, tình cờ Quang nghe những người địa phương kể về một nhóm đàn bà Việt bị lừa bán sang đây và bị đánh đập rất man rợ.
Những bữa cơm độn sắn, độn khoai luôn thường ngày trong cuộc sống của mấy đứa trẻ mồ côi này. Ở Trung Quốc một thời gian, hai vợ chồng anh quyết định trở về quê nhà.
Và rồi, một thông tin đã làm Quang sướng đến phát điên khi một ngày anh biết được, mẹ anh đang sống ở Kiến Trì, tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc, nơi cách gia đình anh hàng ngàn cây số.
Ngày nay cháu lớn đã lấy chồng, cháu thứ hai đang học cấp hai, độc nhất cháu thứ 3 đang ở cùng với bà nội bên Trung Quốc….
Lại có những lần anh thảng thốt, toát mồ hôi khi thấy mẹ mình đang bị những gã đàn ông đánh đập trong một căn nhà hoang vắng…Cứ mỗi giấc mơ như thế, sau khi tỉnh ngủ, nỗi nhớ, nỗi khát khao phải tìm bằng được mẹ trong anh lại lớn hơn. Anh Quang với công việc thường ngày của mình Rót chén nước trà mời khách, châm vội điếu thuốc, anh Quang chầm chậm kể về quãng thời gian mà anh đã phải trải qua
* Tên nhân vật đã được thay đổi Nguyễn Bắc – Long Nguyễn. Thế nhưng điều mà Quang không ngờ tới đó chính là người phụ nữ đi cùng anh lúc này lại là một kẻ sống bằng cách lừa những phụ nữ nhẹ dạ cả tin rồi đem sang nước ngoài để bán. “Sau khi bị lừa bán sang Trung Quốc, mẹ tôi đã phải lấy một người đàn ông ở Kiến Trì.
Sau khi phân vua ước muốn của mình, người phụ nữ đó đã đồng ý cho Quang đi cùng. Con đường khổ ải mặc dầu luôn trong cảnh sống chật vật bữa đói bữa no nhưng ý nguyện tìm bằng được người mẹ thất lạc nơi đất khách lúc nào cũng thường trực trong nghĩ suy của Quang.
Nhưng khi phân vua ý định này, sau vài ngày suy nghĩ, mẹ anh đã không đồng ý. Gần 10 năm xa rời, anh không thể tin được rằng mẹ mình lại tàn tạ như một đứa ở độ tuổi 60, Mặc dù thời điểm đó bà mới hơn 40. Anh bị bọn chúng bóc lột một cách thậm tệ chẳng khác gì kiếp trâu, ngựa.
Sở dĩ biết được điều này vì trên cùng chuyến tàu anh đã biết được ngoài anh và người nữ giới kia còn có hai người nữ giới khác.
Một buổi sáng mùa đông như thường lệ, mẹ anh dậy sớm bắt xe đi Móng Cái để lấy hàng. Với hai người đàn bà thì vậy, còn với Quang bọn chúng bắt anh vào một trang trại để làm, kiếm tiền trả nợ cho chúng.
Sau đó, người mẹ thứ kế vì không thể kham nổi công việc chăm bẵm mấy đứa con mà người chồng đã để lại đã bỏ mấy chị em Quang mà đi. Nhưng vì không biết đường đi lối lại, tiền nong lại không có nên bà bị bắt quay trở lại” - anh Quang nhớ lại.
Bà cũng sợ rằng nếu về Việt Nam thì thêm một lần nữa bà lại phải sống trong cảnh chia ly với các con, với người chồng ngày nay của mình.
Thế nhưng một ngày rồi hai ngày vẫn không thấy bà trở về. Một thời gian sau, người cha của Quang đã thành hôn với một người nữ giới khác với hy vọng người này sẽ là người mẹ thứ hai chăm bẵm cho những đứa con đang ngày ngày đơn độc ngóng mẹ. Bà bảo, các con ở quê cũng đã khôn lớn; người chồng ở quê đã mất.
Biết được tin này, Quang đã vội chạy đến nơi cô gái bị giam cầm. Đặc biệt có một người tên là Thủy, do không chịu lấy ông lão 80 nên cô đã bị bọn chúng hành tội.
Thế rồi có người rủ sang Trung Quốc làm việc lại có thu nhập cao nên tôi cũng đánh liều đi theo, ngờ đâu. Anh bảo, có những đêm, giật thót mình khi nhìn thấy mẹ đang bị đầy ải trong một nông trại của Trung Quốc. Phải mất hơn 3 năm trong cảnh “nô lệ”, Quang mới làm đủ số tiền mà bọn chúng đề nghị. Cũng may là tôi gặp được anh Quang, nếu không thế cuộc chẳng biết sẽ đi về đâu”.
Hơn nữa bên này bà cũng đã có con với người chồng Trung Quốc và ông ta không còn đánh đập bà như trước nữa. Nghĩ đi nghĩ lại, Quang đã quyết định ở lại với mẹ.
Chị Thủy, vợ anh Quang cũng tâm can với chúng tôi với những giọt nước mắt: “Do nhà nghèo nên tôi không được đi học, chỉ ở nhà lẩn quất ruộng vườn. Nhìn thấy cảnh này, Quang đã không kiềm chế được lòng mình. Sinh ra trong một gia đình có kinh tế tương đối ổn định, bố làm cán bộ xã, mẹ là một người tảo tần, sớm trưa ngược xuôi với những gánh hàng. Hạnh phúc vỡ òa Có được số tiền mà Quang đưa cho, đến lúc này người phụ nữ kia mới dẫn anh đến gặp mẹ mình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét