Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013

Màu sắc Con xin lỗi mẹ!.

Sáng nay, con gọi điện cho mẹ, nói với mẹ một điều mà con ôm ấp bấy lâu chưa kịp nói ra: "Mẹ ơi! Con xin lỗi mẹ!"

Con xin lỗi mẹ!

Tính con bướng bĩnh, hay “đấu khẩu” với mẹ. Con đang sống trong sự diễm phúc đó mà không biết trân trọng, làm cho mẹ đã bao lần buồn phiền vì con. Có khi lên rừng chặt củi cùng mẹ. Bao lăm vất vã trong lúc nuôi con nhỏ đổ dồn xuống vai con. Con càng tủi hơn khi không có mẹ dự.

Chiều dần buông mà những tia nắng oi bức vẫn còn lãng đãng trãi dài xuống nền cát trắng tinh. Vậy là mẹ tìm cây thuốc ta, đâm nhuyễn, vắt nước cho vào ly, rồi chưng cách thủy. Người ta nói nơi này là nơi “Chó ăn đá, gà ăn sỏi”, làm cho con càng hiểu thêm thiên tai khắc nghiệt và bao nỗi vất vã trên đôi vai gầy gò của mẹ.

Con đã vô tình quên đi một điều rằng, cũng từ bếp trấu này mẹ nuôi chồng con khôn lớn. Mẹ đi nướng trái bồ kết, bỏ vào nồi nước đun sôi cho tới khi có màu đen sẫm và có bọt. Con thở phào nhẹ nhỏm vì từ nay không có ai « nhòm ngó » mọi việc mình làm. Một năm sau, con sinh cu Bi. Mẹ nuôi cháu đầy 1 tháng thì về. Được cái là không sợ chết đói vì trong nhà lúc nào cũng có sẵn cơm, gạo, sắn, khoai.

Tuy họ nghèo tiền, nghèo bạc nhưng tình nghĩa thì không nghèo đâu con ạ. Internet  Mẹ bảo với con mẹ thương con trai nên quý luôn con dâu. Con nghẹn ngào không nói thành lời, con muốn ôm chầm lấy mẹ để nói lời xin lỗi nhưng con đã không làm được điều đó.

Nhưng con đã nhầm, từ khi không có mẹ bên cạnh, cuộc sống của con hoàn toàn bị đảo lộn. Thế là mẹ một thân, một mình lặn lội đến nơi đất khách Cà Mau. Rồi mẹ bắt đầu dạy con câu “Tam tòng tứ đức”, dạy con làm cá như thế nào cho khỏi mùi tanh, kho cá như thế nào cho thấm gia vị, nấu canh chua thì bỏ rau thơm gì…Những buổi con ra đồng cùng mẹ nhưng cũng chỉ đứng nhìn mẹ làm.

Con hối, ôm thằng cu vào lòng chỉ biết khóc. Làm con dâu trưởng trong gia đình mà con vụng trộm đủ thứ, cả lời ăn tiếng nói cho tới chuyện bếp nước.

Ngày con vào Nam mẹ dúi vào tay con bọc đựng chục trứng gà mẹ mới luộc cho con ăn đi đường. Nghĩ đến chuyện vào bếp là con thấy sợ vì mùi khói trấu làm cho mắt con cay xé, nước mắt chảy không thôi; rồi đến lọ nghẹ dính vào tay con nhem nhúa.

Con cảm thấy ái ngại, còn mẹ không nói gì, lắc đầu buồn buồn. Nguồn: Internet  Có khi trái gió trở trời, thằng cu bệnh hoài, mẹ cứ bảo con phải dùng cách dân gian

Con xin lỗi mẹ!

Mẹ bảo trong Nam không có thứ quả đó, con cứ ăn cho thỏa thích.

Mùa hè năm ấy con quyết định về thăm mẹ. Nhà mẹ dài 3 căn rộng thênh thang nhưng chỉ có ba, mẹ ở, mấy đứa em có chồng lập nghiệp ở xa. Mẹ bảo ở đây ai nấy đều cực lắm, họ đầu tắt mặt tối, quanh năm với ruộng sớm, đồng trưa.

Hiện giờ con cảm thấy nhớ mẹ khôn xiết, nhớ mùi thơm của nước gội đầu bồ kết, nhớ những tiếng ru ầu ơ cho cháu ngủ và cả tiếng lạu bạu của mẹ khi con mắc phải sai lầm.

Ảnh minh họa. Cũng may là mẹ đã không nghe thấy lời con nói, nếu không vững chắc mẹ sẽ buồn nhiều. Đợi con ngủ, mẹ cho cháu uống. Mẹ kéo tay con ngồi xuống cho mẹ gội. Con miễn cưỡng cúi đầu xuống mà miệng lẫm bẫm thời bây giờ người ta ai còn gội bồ kết.

Thế mà hay thiệt! Thằng cu uống vài lần đã khỏi. Chẳng mấy chốc mẹ đã chặt xong đống củi mang về. Không có đủ mặt bà con hai họ, bạn bè. « Đông y sao bằng Tây y hở mẹ » - con gắt gỏng. Con sợ đĩa, sợ lá lúa cắt vào chân chảy máu. DIỄM HỒNG. Mẹ cười bảo nhờ gội đầu bằng nước bồ kết mà suốt thời con gái cho đấn nay đã hơn 50 năm tóc mẹ vẫn đen óng mượt, không có tóc bạc.

Mẹ thương con cha mẹ mất sớm, không người coi ngó. Con chỉ mê những quả sim tím tím. Thật diễm phúc cho những ai vẫn còn mẹ, dù đó là mẹ chồng. Tính mẹ cẩn thận và sống hà tằn hà tiện, thấy con mua sắm nhiều là mẹ càu nhàu. Ảnh minh họa. Lễ tuyên hôn của con tổ chức tại một xã heo hút của miền sông nước Cà Mau.

Cái nắng miền Trung gay gắt khiến con không ở lâu bên mẹ. Mẹ lúc nào cũng bảo con phải làm thế này, không được làm thế nọ…Có khi mẹ quan hoài cháu quá mức, con lại thấy mẹ lắm chuyện, rồi nghĩ mẹ lạc hậu không biết chăm nom trẻ một cách khoa học.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét