Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

Phận “đứng đường” của ngày hôm nay hồng giòn Đà Lạt.

Hồng Trung Quốc ào ạt “đổ bộ” vào Đà Lạt nấp bóng dưới tên gọi mỹ miều “Đặc sản Đà Lạt” với sự tiếp tay đắc lực của không ít tiểu thương

Phận “đứng đường” của hồng giòn Đà Lạt

Rồi vài năm trở lại đây.

Phường 7. Điều nguy hiểm hơn là những năm gần đây. Vài năm trở lại đây. Có một đặc điểm chung đối với người trồng hồng ở xứ đất lạnh này những năm gần đây là cứ mùa hồng này lại kém vui hơn mùa hồng trước. Chị Hải. Hồng Đà Lạt mất dần giá trị thực vốn có của nó. Thuở khai sinh. Những người bán đa số là cư dân địa phương tự đem hồng của gia đình mình ra mời chào du khách.

Căng cứng. Cây hồng bén duyên với Đà Lạt ban đầu cũng nhờ vào bàn tay người Pháp đem đến vùng đất này vào những năm đầu thế kỷ 20. Người viết đã từng nghe nhiều người nói về "chiến tích" của cây hồng Đà Lạt.

Tà Nung. Khi ấy giá hồng tăng mạnh. Người Đà Lạt trồng hồng để bán mua vàng cất trữ. Người thân. Kiểu dáng bề ngoài rõ ràng là ăn đứt đặc sản chính hiệu của Đà Lạt. 000 đồng. Thường thì mỗi gia đình chỉ trồng trong khuôn viên quanh nhà vài cây để ăn quả.

Các chị. Có tới trên 90% đặc sản đang được bày bán tại Đà Lạt bây giờ là hàng Trung Quốc. Nhiều địa phương khác trong nước cũng đã trồng và nhân rộng loại cây này.

Người đi lên. Hồng Đà Lạt được trồng không nhiều. Thế nhưng. Thế nhưng.

Sân chơi chung thời hội nhập không dành riêng cho hồng Đà Lạt nữa. Hấp dẫn… chứ không “thô kệch” như hồng Đà Lạt. Không ít gia đình các con họ lớn khôn. Nhiều gia đình đành phải hái hồng vào sấy khô làm mứt để bán với giá cao hơn. Sức kiên trì của những nông gia đất núi đã không còn. Thời kì này. Đã có thời điểm mỗi kg hồng giòn Đà Lạt được bán tại vườn chỉ có giá chưa tới 2.

Bất cứ ai hễ đi qua là họ vẫn tay mời gọi. Một cây hồng trưởng thành mỗi vụ có thể cho gia chủ thu về 2 triệu đồng không phải là chuyện hiếm gặp. Nỗi buồn của những nhà nông nơi đây mỗi khi bước vào mùa quả chín rộ. Họ đành phá bỏ dần cây hồng để trồng các loại cây hoa màu khác cho giá trị kinh tế cao hơn.

Cao Nguyên Đặc sản Đà Lạt ra “đứng đường”- Ảnh: Ngô Khắc Lịch Đã ở Đà Lạt ngót nghét chục năm trời. Cũng như một số loại đặc sản khác.

Hồng Đà Lạt được mở rộng ra cả nghìn héc ta

Phận “đứng đường” của hồng giòn Đà Lạt

Đa số là vẫy vùng ở thị trường “hàng rong” tại Đà Lạt và TP HCM. Một người đã “chiếm chỗ” dưới chân đèo Prenn bán hồng 3 năm nay cho biết. Rồi nhu chuồng chồ thụ vượt ra khỏi xứ lạnh vươn tới những vùng đất mới.

Sau nhiều năm như vậy. Tập trung phần nhiều ở các xã vùng ven như Xuân Trường. Phường 3. Kẻ đi xuống. Hồng Đà Lạt lâm vào cảnh không còn thế độc quyền. Săn sóc. Xuân Thọ. Sau thập niên 90 của thế kỷ trước. Thời kì này. Rồi vươn tới huyện Lạc Dương. Một phần khiêm tốn khác được nhập về các cơ sở chế biến thành mứt hồng do giá bán ra thị trường quả chín quá rẻ.

Đặc sản Đà Lạt lâm vào cảnh “chợ chiều” - Ảnh: Ngô Khắc Lịch. Khoảng chục năm trở lại đây. Và cứ thế. Một phần của huyện Đơn Dương.

Các cô vẫn bền chí ngồi bên những quả hồng chín mọng. Hồng Đà Lạt trước đây vốn kiêu sa như những cô gái quen được nuông nay bỗng trở thành bị con người “ghẻ lạnh” và nhạt nhẽo! Cứ đà này.

Kiểu dáng đẹp. Cảm nhận được trót niềm vui. Từng tự hào là cây “xóa đói giảm nghèo”. Được học hành thành đạt cũng chỉ nhờ vào vài gốc hồng trong vườn. Dĩ nhiên.

Quá rẻ so với công sức bỏ ra đầu tư. Từ trước đến nay nhà chức trách địa phương vẫn chưa công bố chất lượng các loại “đặc sản” này ra sao nhưng hình thức.

Dọc đèo Prenn - cửa ngõ đi vào tỉnh thành Đà Lạt dài trên chục km trở thành “cung đường chợ hồng”. Giá bán tại vườn rất rẻ nên gia đình chị phải tự hái hồng. Một cán bộ Chi Cục an toàn vệ sinh thực phẩm Lâm Đồng từng cho biết.

Diện tích hồng tại Đà Lạt đã giảm hẳn để nhường chỗ cho những loại cây khác nhưng sức tiêu thụ vẫn ì ạch. Có những ngày Đà Lạt sùng sục đổ mưa. Giá hồng càng xuống thấp khiến người dân địa phương đành làm một việc cùng bất đắc dĩ là đem loại đặc sản này ra “đứng đường” mỗi khi bước vào mùa chín rộ. Chẳng biết loại đặc sản chính hiệu của Đà Lạt đến bao giờ mới trở lại thời “hoàng kim”.

Thơm phức đem theo hy vọng sẽ có nhiều khách dừng chân ghé qua mua hồng của mình làm quà cho gia đình. Sắc màu sặc sỡ. Người viết cũng đã qua từng ấy mùa hồng. Các loại “đặc sản” này thường có giá rất rẻ. Ủ chín đem ra bán dạo cho du khách mới hy vọng được giá cao.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét