Thế nhưng hầu như chẳng ai chú ý đến tấm lòng hiếu hạnh này của em, người ta còn đang mải đi vạch lá tìm sâu, bới bèo ra bọ
Thật chẳng khác gì chuyện ngụ ngôn “mất cái búa”, khi lòng ngờ hoặc đã che đi con mắt tuệ trong tâm mỗi người. Thế là ngay sau khi cậu bé thắng lợi, bao lăm người lớn xúm vào góp tay lan truyền hai công văn đó trên mạng bằng cách nhấn nút share (san sẻ) và kèm theo những bình luận dè bỉu. Chính vì yếu tố đó mà nhà sản xuất chương trình (như không lệ) đã xoáy vào để câu khách, họ đưa cả mẹ em lên sàn diễn trong tiết mục của thi của con, có nhẽ để khiến người xem cảm động hơn.
Cũng mới hôm trước, nụ cười hồn nhiên của đứa trẻ đã vượt lên hoàn cảnh khó khăn của gia đình, cháy hết mình cho nghệ thuật được bao lăm người tung hô, thì bữa nay, lại cũng chừng ấy người lớn nói rằng “sao mà thấy nó nhơn nhơn đáng ghét quá”.
Ngay từ trước đêm chung kết diễn ra, trên mạng xã hội đã lan truyền hai công văn vận động bầu chọn cho Quang Anh của Sở GDĐT Thanh Hóa và của UBND phường nơi cậu bé sinh sống.
Chứng kiến cơn bão mà mạng từng lớp đang trút lên đầu một đứa trẻ, với bao lăm tội lỗi mà nó chẳng hề gây ra, tôi chợt thấy thương cho những ai đang tùng tiệm niềm vui và tình thương trong chính cuộc thế của họ. Trò chơi chỉ là trò chơi, và người chơi không phải là những người trưởng thành, chỉ là những đứa bé tuổi từ 9 đến 15, Thế mà những đứa bé non nớt ấy bị người lớn khoác lên bao nhiêu là định kiến.
Thế nhưng chính nhà sản xuất không ngờ đó lại là con dao hai lưỡi, thổi bùng lên những lời đồn thổi: “Quang Anh được ưu tiên hơn các thí sinh khác nên mới giành giải”.
Điều ấy chẳng hay và tốt hơn nhiều sao? thế cục này có khi dài lê thê cho những nỗi buồn chán song cũng có khi quá ngắn ngủi cho niềm vui và tình ái thương, vậy thì vì sao chúng ta không biết chọn lấy và mang theo những cảm xúc tiêu cực, san sẻ và mừng vui với thành công của người khác để làm cho nhẹ gánh chính thế cục mình? Hãy vượt ra ngoài những lo liệu mọn, hãy cố thử một lần nhoi lên cao để nhìn xuống thế giới mình đang sống, chúng ta sẽ thấy có nhiều thứ để yêu và mong chờ hơn là việc ngồi khơi ra và làm sâu thêm những vết thương.
Tuy nhiên, nếu đó là một cái lỗi, thì là lỗi của người lớn, nào có phải do chính cậu bé gây ra? Lại nói về hai công văn vận động bình chọn, nhiều người hể hả khi bám lấy nó, cho rằng thiếu công bằng, tuy nhiên họ đã bỏ qua chi tiết, đó chỉ là công văn vận động, không phải là bắt, ví trong công văn đề nghị mỗi lớp học, mỗi gia đình phải bỏ ra bao nhiêu tiền để nhắn tin bình chọn cho Quang Anh, thì mới có thể xem đó là một bằng chứng để “buộc tội” chứ? Hơn thế nữa, công bằng mà nói, cậu bé cũng đâu có lỗi gì trong chuyện này? vậy mà suốt từ lúc thắng lợi giải cao nhất của cuộc thi đến giờ, lời chúc mừng khen tặng thì ít, lời chê bai, trách móc, ném đá, bôi xấu, thậm chí kỳ thị cả quê hương của cậu bé đã ngập tràn trên mạng tầng lớp, nhiều bài báo còn tiếp tay cho chuyện này bằng cách giật tít “nghi vấn dàn xếp kết quả” để đổ thêm dầu vào lửa.
Quả thật cũng bái phục những sự dụng công đầy tâm huyết này. Trên một diễn đàn, còn xuất hiện cả một bức thư dài vài ngàn chữ của một người tự xưng là sinh viên tâm lý học ở Anh phân tích từng động tác, thái độ của cậu bé Quang Anh lúc em nghe thông tin giải để kết luận rằng đây là một cuộc chơi bị dàn xếp.
Mi An. Cậu bé vô địch đã phát biểu, số tiền giải thưởng sẽ dành để xây nhà cho mẹ, vì thương mẹ quá khó nhọc. Có phải chúng ta đang nhìn đời với một vài mắt đầy thiên kiến, moi móc, ít mở lòng với những thành công của người khác, cho dù đó chỉ là một đứa trẻ? Trong tuốt tuột những bé dự thi Giọng hát Việt nhí năm nay, Quang Anh là bé có hoàn cảnh đặc biệt nhất khi nhà nghèo, mẹ chỉ là một công nhân vệ sinh đi thu nhặt rác hàng ngày.
Mới thấy con người hiện tại sao mà khổ sở, trước niềm vui và thành công của người khác, thay vì chúc mừng, san sẻ, rất nhiều người lao vào để ném đá, để thể hiện sự hơn thua và biểu hiện rằng mình đây cũng có máu quan tòa như ai để cáo buộc một đứa trẻ.
Bớt đi một lời cay cú, bớt đi một nhận xét, bình luận đầy ác cảm và thiên kiến là họ đã mang lại cho chính mình những xúc cảm tích cực, buông bỏ vớ những tham sân si, đố kị với thành công của người khác. Trong khi người lớn lên cơn cuồng nộ như thế, thì những đứa bé dự thi Giọng hát Việt nhí vẫn vui vẻ kết đoàn bên nhau, như chuyện thắng thua với chúng không phải vấn đề gì có thể khiến trời long đất lở.
Thật khổ thân cho cậu bé nhân kiệt ấy, và tội nghiệp cho chính cả thế giới người lớn chúng ta nữa. Vin vào hai công văn vận động bình chọn này, nhiều người đã cho rằng thắng lợi của Quang Anh là thiếu thuyết phục, là dàn xếp, là do được vận động bình chọn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét