Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

Quản lý tài nguyên nước: năng động “Cha chung không ai khóc”!.

” Ông Đào Minh Tiến đô thị Đà Nẵng và tỉnh Quảng Nam tiếp tục “căng” với nhau về nguồn nước

Quản lý tài nguyên nước: “Cha chung không ai khóc”!

Không ai quản lý  Bộ Tài nguyên và Môi trường là cơ quan quản lý quốc gia về tài nguyên nước, quản lý lưu vực sông trong phạm vi cả nước. 000 ha lúa của địa phương này. Tôi biết Đà Nẵng rất găng tay nhưng Quảng Nam cũng rất bít tất tay. Thực ra những quyền của Bộ Tài nguyên và Môi trường nghe ra thì to nhưng lại không có hiệu lực.

Tranh chấp này chỉ tạm thời lắng dịu khi đấu có quan điểm chỉ đạo của Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải, cùng với sự vào cuộc quyết liệt của Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, Tập đoàn Điện lực Việt Nam.

Mặt khác, như chúng tôi đã phân tách trong các bài viết trước, do thiếu nghiêm trọng hệ thống các cơ quan và lực lượng hỗ trợ kỹ thuật, bởi thế, cơ quan quản lý Nhà nước về tài nguyên nước, thiếu năng lực làm chủ, dẫn đến mất kiểm soát trong công tác quản lý tài nguyên nước.

” Tài nguyên nước trên các lưu vực sông được Nhà nước hợp nhất quản lý. Tổng Cục Thủy lợi, Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, ngành điện và Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn địa phương họp bàn và thống nhất đề nghị thủy điện Đăk Mi 4 xả để cấp nước cho hạ du nhưng người ta vẫn không mở. Thế là, ông Đào Minh Tiến khéo chuyền “trái bóng” trở lại cho hai địa phương này với đề nghị phải tự bàn với nhau: “Cả Đà Nẵng, cả Quảng Nam đều có nhu cầu dùng nước và đều muốn dùng hồ Đăk Mi như thế này.

Trong  bài viết trước  , chúng tôi đã phân tích tại sao, Bộ Tài nguyên và Môi trường chưa thực hành đầy đủ chức năng quản lý quốc gia về tài nguyên nước được quy định tại Nghị định số 25/NĐ-CP năm 2008 của Chính phủ, như quy hoạch tổng hợp tài nguyên nước lưu vực sông; xác định và công bố ngưỡng giới hạn khai hoang nước đối với các dòng sông,… thực tại còn cho thấy, vai trò của cơ quan quản lý Nhà nước về tài nguyên nước rất mờ nhạt trong việc kết hợp với các bộ, ngành khi ưng chuẩn quy hoạch, xây dựng hồ chứa.

Cứ của Đà Nẵng là Luật Tài nguyên nước với quy định rằng, trong trường hợp thiếu nước, khan hiểm nước thì các nguồn nước trên lưu vực, đặc biệt là nước tích trữ trong các hồ phải ưu tiên cấp nước cho sinh hoạt, cho các nhu cầu cần yếu khác và vì ích chung; mặt khác, Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải đã đề nghị Đăk Mi 4 phải thiết kế cống xả tại đập có khả năng xả 25 m3/giây trở lại sông Vu Gia.

Từ đó, tranh giành nguồn nước đã nổ ra gay gắt giữa tỉnh Quảng Nam và thị thành Đà Nẵng. Ví dụ như việc điều chuyển nước từ sông Vu Gia sang sông Thu Bồn. Với Đà Nẵng, nhiệm vụ số 1 là bảo đảm nguồn nước sinh hoạt cho gần 1 triệu người dân của đô thị.

Thế nhưng, ông Nguyễn Ngọc Quang, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam lại cho rằng, Đăk Mi 4 không khăng khăng phải tạm ngưng phát điện và rằng thủy điện này phải giữ nước lại trong hồ chứa để phục vụ lúa Hè – Thu của tỉnh Quảng Nam: “Tôi đề nghị Đăk Mi 4 tích nước lại để có thể phục vụ cho vụ lúa Hè – Thu. Đăk Mi 4, vì thế, có ảnh hưởng chi phối đến nguồn nước của cả hai địa phương là tỉnh thành Đà Nẵng và tỉnh Quảng Nam.

Đặc biệt, cơ quan này hiện không thể điều hòa, phân bổ tài nguyên nước cho các ngành, địa phương, đảm bảo hài hòa các lợi ích

Quản lý tài nguyên nước: “Cha chung không ai khóc”!

Bây giờ, Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn quản lý Nhà nước đối với việc cấp nước cho sản xuất nông nghiệp và nước sinh hoạt nông thôn.

Đón xem bài tiếp theo  :  cần kíp tổ chức lại bộ máy quản lý quốc gia về tài nguyên nước    Bài 1:   Thượng nguồn tích nước, hạ nguồn… khan!   Bài 2:   sử dụng tài nguyên nước: Mạnh được, yếu thua.

Ai cũng quản lý có nghĩa là không ai quản lý, ai cũng làm có tức thị không ai làm. Không "ông nào" chịu "ông nào"  Để vận hành công trình thủy điện Đăk Mi 4, dòng chảy căn bản của sông Đăk Mi về sông Vu Gia được chặn lại, chuyển sang sông Thu Bồn.

Còn Đăk Mi 4 làm gì? Nếu Đăk Mi 4 hài lòng xả nước trở lại sông Vu Gia, đồng nghĩa với việc hy sinh lợi nhuận của mình thì căn bản giải quyết được vấn đề thiếu nước sinh hoạt của người dân Đà Nẵng. TS Đoàn Thế Lợi, Viện trưởng Viện Kinh tế và Quản lý Thủy lợi, Viện Khoa học Thủy lợi Việt Nam, quản lý tài nguyên nước như hiện thời là “cha chung không ai khóc”: “Do phân chia quyền quản lý nước ra quá nhiều cơ quan nên tính kết nối giữa các cơ quan quản lý quốc gia về nước là không hợp nhất.

Tỉ dụ như tranh chấp nước ở miền Trung. Thân đập thủy điện Đăk Mi 4 (Ảnh: Hoài Nam) Cuối tháng 3, đầu tháng 4 vừa qua, cả hai địa phương này đều phải đối mặt với hạn hán và thâm nhập mặn nghiêm trọng nhất trong những năm gần đây.

/. Trong khi đó, với Quảng Nam, nhiệm vụ số 1 là bảo đảm nước tưới cho 10. Ai là người quyết định phải mở? Bộ Tài nguyên và Môi trường à? Không phải, lúc đấy, lại là Bộ Công thương.

Từ tranh chấp này cho thấy, hình như, lưu vực sông Vu Gia – Thu Bồn không có … Hà Bá! Cùng chung một lưu vực sông, cùng sống nhờ vào một nguồn nước nhưng thành thị Đà Nẵng và tỉnh Quảng Nam, không ai chịu ai.

Địa phương ở đây là tỉnh Quảng Nam. Các anh phải có sự cân nhắc, điều tiết cho Đà Nẵng bao nhiêu, điều tiết cho Quảng Nam bao lăm.

Bộ công thương nghiệp quản lý Nhà nước về việc cấp nước cho công nghiệp, thủy điện. Chúng tôi có cách thức để kiểm soát được tuốt dòng đến bao nhiêu và dòng anh phải trả lại bao lăm”- ông Thắng đề nghị. Nước về Đà Nẵng không phù hợp với đề nghị sử dụng của thành phố này

Quản lý tài nguyên nước: “Cha chung không ai khóc”!

“Vấn đề ở đây là chúng ta không phân ra được nghĩa vụ của người chịu bổn phận đến cùng của từng cơ quan. Và cuối cùng, ông Đào Minh Tiến, Phó Tổng Giám đốc Công ty Phát triển thành phố và khu công nghiệp Việt Nam, chủ đầu tư công trình thủy điện Đăk Mi 4 một mực “nghe” theo tỉnh Quảng Nam, xả nước về Thu Bồn để “phục vụ” cho sinh sản nông nghiệp: “Thời gian vừa qua, chúng tôi chấp hành toàn bộ điều tiết của EVN và của địa phương.

Bắt thủy điện đi giải quyết hạn thay cho ông Trời chắc cũng khó!?” Hai địa phương đã tìm mọi cách để bảo vệ ích cho người dân của mình. Khổ thật! Chẳng lẽ, cứ mỗi khi một lưu vực sông nào có tranh chấp về nguồn nước, Chính phủ lại phải ra tay giải quyết? Hơn nữa, việc để các đơn vị sử dụng nước, Tập doàn Điện lực Việt Nam và Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn đứng ra giải quyết tranh chấp về nguồn nước, tự bàn với nhau, lên kế hoạch sử dụng nước là không hợp lý! Vậy vì sao Bộ Tài nguyên và Môi trường không nắm quyền điều hành để phân bổ, chia sẻ cũng như giải quyết những vấn đề này?  Ai cũng quản lý thành.

Nguyễn Đức Kiên, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế của Quốc hội, do bổn phận quản lý Nhà nước về tài nguyên nước và nghĩa vụ quản lý quốc gia về cấp nước cho các ngành chưa thật rõ ràng nên Bộ Tài nguyên và Môi trường chưa thể chịu bổn phận đến cùng về các vấn đề can dự đến tài nguyên nước.

Bộ Xây dựng quản lý Nhà nước về cấp nước cho tỉnh thành và các khu công nghiệp,… Theo PGS. Thành phố Đà Nẵng tuyên bố: Đăk Mi 4 không được phát điện nữa! Nước tàng trữ trong hồ chứa của công trình này phải trả về sông Vu Gia để có nước phục vụ cho sinh hoạt của người dân.

Ông Huỳnh Vạn Thắng Ông Huỳnh Vạn Thắng, Phó Giám đốc Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn đô thị Đà Nẵng còn “đe” Đăk Mi 4 rằng, nếu cấp thiết, đô thị này sẽ bẩm với Thủ tướng Chính phủ và các bộ ngành hệ trọng để buộc Đăk Mi 4 phải trả nước về sông Vu Gia trong mùa kiệt. Trong khi đó, quản lý quốc gia về dùng nước cho các ngành thì do các bộ khác chịu trách nhiệm.

Sau khi có quyết định, chúng tôi sẽ chấp hành. Thực tế, chúng tôi đã giữ nước lại. Nhưng trái lại, nếu chỉ vì lợi ích của doanh nghiệp, của ngành điện, tiếp tục chuyển nước từ sông Vu Gia về sông Thu Bồn để phát điện thì Quảng Nam sẽ hưởng lợi, giúp tỉnh này giải quyết vấn đề nước tưới phục vụ cho sinh sản nông nghiệp.

” Còn theo TS. Quảng Nam có những yêu cầu về nước và vận hành như thế nào, chúng tôi sẵn sàng đáp ứng.

Vậy ai là người chịu bổn phận đến cùng sự việc ấy?” – ông Kiên đặt câu hỏi. Nguồn nước của Vu Gia phải được trả lại cho Vu Gia! “Nước của dòng căn bản, dòng trong mùa khô, đến bao lăm thì trả lại cho chúng tôi bấy nhiêu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét