Họ cũng không đủ chuyên môn để khẳng định điều đó, hay khẳng định thủ phạm
Hồ hết các xưởng đều “vô danh”, bên trong ngập ngụa phế thải, muội khói bám đầy, hai bên đường cũng rải đầy xỉ lò đen và cứng như đá. Những nỗi sợ hãi - Tại văn bản đáp người dân vào tháng 2/2013, UBND xã Dục Tú đã nhấn, từ năm 2004, khói từ các xưởng đúc làm thiệt hại huê lợi của các hộ dân là có thật.
Dọc con đường lớn nối với Quốc lộ 3, đoạn từ cầu Tây – cầu Đùng (thuộc thôn Dục Tú 3) cũng là “trụ sở” của khá nhiều xưởng thủ công mà phần đông chẳng có tên tuổi, biển hiệu doanh nghiệp. Theo bà Hòa, tình trạng này kéo dài gần 10 năm nay khiến đời sống của các hộ dân thôn Dục Tú 3 khôn xiết khổ sở.
Theo ông Châu, các trường hợp ốm yếu, bệnh trọng, thậm chí tử vong gần đây nhiều hơn. Nhưng sự tồn tại của những lò thủ công đáng sợ ấy lại bắt nguồn từ một chuyện muôn thuở: Quản lý đất đai.
Khi chúng tôi đến và gần 20 hộ dân này ra hiện trường thực địa, hàng chục hộ dân khác biết được cũng tới góp mặt để phản chiếu những bức xúc của mình. “Làng ung thư” là những từ mà người dân ở Dục Tú 3 chưa muốn nhắc đến. Việt Nguyễn.
Bà Trần Thị Hòa (tức Mai, thôn Dục Tú 3), đại diện cho gần 200 hộ dân đang cấp tập gửi đơn kêu cứu tới các cơ quan chức năng, bức xúc cho biết: “Cứ từ 21h đến gần sáng là chúng tôi không thể nào thở được.
Giờ “giới nghiêm” Cách trung tâm Hà Nội khoảng 20km, nằm bên Quốc lộ 3, địa bàn xã Dục Tú chủ yếu là đồng ruộng. (Trích đơn kiến nghị của hơn 200 hộ dân) Tiếp PV Báo GĐ&XH hôm 11/9 là đại diện 20 hộ dân ở Dục Tú 3.
Sự có mặt của chúng tôi cùng lúc với gần 30 hộ dân làm xôn xang cả đoạn đường trước khu xưởng đúc phế liệu kim loại, ông Lê Văn Châu (thôn Dục Tú 3) thấy vậy cũng chạy ra “tố” mấy xưởng thủ công này là thủ phạm của căn bệnh về phổi mà ông đang mang trong mình. Bà Hòa thì nói: “Hôm nay nhà báo về, nếu mà mọi người biết thì chắc phải kéo ra đây mấy trăm người, chưa khi nào quần chúng tôi đồng lòng, đoàn kết như lúc này cả, vì ai cũng lo sợ cho sức khỏe của mình”.
Chuyện chết chóc chẳng phải đùa, nhưng thông báo này tiếp tục được một vài người dân nữa phản ảnh. Nhưng sự tồn tại của những lò đốt phế loại kim khí thô sơ “vô danh” bên cạnh làng họ là có thật, hàng đêm “hun khói” người dân là sự thật. Những sự thực ấy đang tiềm tàng một nỗi kinh hoàng mang tên ung thư
Lò nung thủ công bắt đầu hoạt động, khói ngùn ngụt kèm theo bụi kim loại, muội than và ti tỉ loại chất khác theo hướng gió tấn công vào thôn Dục Tú 3. Chúng tôi chẳng dám đòi hỏi gì, chỉ cần chính quyền dẹp ngay mấy cái xưởng ô nhiễm này đi”. Người dân cứ phải đóng cửa kín mít, thậm chí bịt khẩu trang cho an toàn”.
Các hộ dân Dục Tú 3 không giấu nổi sự hoang mang trong buổi làm việc với phóng viên Báo GĐ&XH. Những xưởng này “lộ nguyên hình” từ khoảng 21h hàng ngày. Người khỏe còn đỡ, chứ người già, trẻ mỏ, người bệnh tật cứ đến tối là sợ phát khiếp”, đại diện các hộ dân thở than. Đất nông nghiệp vốn là nơi mưu sinh của người dân thôn Dục Tú 3 đã bị “hô biến” thành những lò đốt hiểm này như thế nào? Chính quyền phản ứng trước nỗi bức xúc của dân ra sao? Chúng tôi sẽ nối thông tin về vụ việc này tới độc giả.
“Chúng tôi lo âu cho hoa màu, lúa má thì ít mà sợ chết sớm là nhiều. - “Rất có thể đến một tương lai gần thôi, tổ quốc ta lại có thêm một “làng ung thư” mang tên Dục Tú 3”. Nhưng phía sau những cánh cổng bằng tôn sắt nhất thời là ngổn ngang từng đống kim loại các kiểu không rõ nhập về từ đâu và đã qua công đoạn xử lý vệ sinh. Sát cạnh trạm cân 80 tấn (gần đường tàu) là bờ kênh đã được đổ hàng chục tấn xỉ than lẫn xỉ kim loại.
Những hình ảnh đáng sợ từ các lò đúc phế liệu kim khí thủ công gần thôn Dục Tú 3. Nhìn từ bên ngoài, nếu không phải người địa phương sẽ cho rằng các xưởng phế liệu tụ hội ở khu đất nông nghiệp bên đường từ cầu Tây tới cầu Đùng chỉ đơn thuần là…kho phế liệu.
Sau lưng các xưởng này là kênh Ngũ Huyện Khê, đằng trước là đường liên xã, qua đường là cánh đồng lớn, xa tầm 300m là nơi sinh sống của cư dân thôn Dục Tú 3, Dục Tú 2… Và cũng gần đó, trên cùng tuyến đường này, là trụ sở UBND xã Dục Tú.
Trong đó, chúng tôi được biết có ít ra 2 người đang mắc bệnh hiểm nghèo về đường hô hấp. Ngột ngạt và nặc nhiều năm trời rồi mà không thấy chính quyền xử lý. Từ đầu năm tới giờ đã có 7 người chết vì ung thư rồi. Một cụ bà khoảng 80 tuổi đi cùng cho biết: “Tính cả năm 2012 đến giờ thì đã có 17 người chết rồi.
Ảnh: Việt Nguyễn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét